HO SO TOI AC CONG SAN VIET NAM

Thursday, April 20, 2006

VN SAU BUC MAN SAT

Sau buc man sat

I. Thuở còn bé, đôi lúc tôi được nghe người lớn xì xào với nhau về một kẻ nào đó được gọi là "phản động". Dẫu không hiểu phản động là gì, nhưng cái thái độ vừa khinh miệt vừa căm thù, vừa sợ sệt của họ đã ám ảnh vào tâm khảm tôi một ấn tượng đậm nét, một ấn tượng rất xấu về những tên phản động. Dần dần ý niệm về một kẻ phản động gần như sáp nhập vào ý niệm về một kẻ phản bội tổ quốc, một kẻ thù của nhân dân ...

Lớn lên tôi mới hiểu, thì ra các cụ xưa dùng từ phản động với một nghĩa cực kỳ giản dị. Phản, tức là làm trái lại, ngược lại. Ðộng, tức là không yên. Phản động là hành động, hoặc vận động ngược lại, trái lại (với những cái có trước). Tuy nhiên, để chỉ một kẻ chống lại triều đình các cụ chỉ cần dùng chữ Phản là đủ, hoặc: Phản nghịch, làm Phản,... mà không cần nói "Phản Ðộng". Sang thế kỷ 20 từ phản động mang một sắc thái rõ nét: Phản Ðộng (tính từ) là: "Có tính chất chống lại cách mạng, chống lại sự tiến bộ". ở đây, từ cách mạng mang hai nghĩa cơ bản:

1. Cuộc biến đổi xã hội - chính trị lớn và căn bản, thực hiện bằng việc lật đổ một chế độ xã hội lỗi thời, lập nên một chế độ xã hội mới tiến bộ.

2. Quá trình thay đổi lớn và căn bản theo hướng tiến bộ trong một lĩnh vực nào đó.

Từ điển Oxford Advanced Learner's Dictionary 1992 có định nghĩa: "sự phản động (reaction) là sự phản đối, ngăn trở những tiến bộ hoặc cải cách (nhất là chính trị)".

Thời chiến tranh những kẻ theo "giặc", tức là đứng về phía bên kia chiến tuyến, là kẻ thù của nhân dân bị gọi là phản động. Sau 1975 chính quyền cộng sản Việt Nam "sáng tạo" thêm nội dung mới, họ gọi những ai có ý định hoặc có hành động chống phá chính quyền, thậm chí cả những người có ý kiến khác với ý kiến của chính quyền, những người dám thẳng thắn dám phê phán những sai lầm của đảng (tôi không viết hoa từ này!), .... Tất thảy đều là phản động với một ý nghĩa nặng nề như thời chiến tranh. Họ xúc phạm nghiêm trọng nhân phẩm những bậc khả kính-những người đã đóng góp bao công sức, xương máu, cho nền độc lập dân tộc, bằng cách bắt bớ, đàn áp, dựng chuyện bậy bạ, tuyên truyền bôi nhọ, chỉ thị phổ biến về các chi bộ đảng rằng "đó là những kẻ phản động", v.v....Chỉ vì hẹp hòi, sợ sệt và ngu dốt, họ đã đi tuyên truyền nhằm biến những "công thần" của đất nước, những trí thức tâm huyết thành "phản động" trong lòng nhân dân! Tuy nhiên, ta hãy xem:

II. Ai là phản động ? Phản động là ai ?

Trước hết, ta hãy trở lại với nghĩa chuẩn của từ phản động "ngăn cản sự tiến bộ, ngăn cản cách mạng"

Sau khi thoát khỏi ách thực dân, xây dựng nhà nước Việt Nam CS, dân tộc Việt Nam tưng bừng đón nhận một giai đoạn mới, một sinh khí mới của lịch sử. Cứ tưởng từ đó trở đi được chuyên tâm xây dựng một xã hội mới theo đường lối đa nguyên, dân chủ, nhân dân được tự do, ấm no. Nếu dòng chảy của lịch sử cứ tiếp biến như thế thì việc sánh vai cùng các nước văn minh chẳng phải là chuyện xa vời. Vậy mà, bất hạnh thay, nhiều khi tôi cứ phải bần thần tự hỏi : Tại sao dân tộc mình lại sản sinh ra những đứa con làm lãnh đạo tăm tối, bạo tàn, tham lam đến thế! Chúng đã đánh bạt một số ít ỏi những người con tuấn tú, cương trực, chúng còn kìm hãm hàng triệu những người dân hiền lành vô tội khiến bao lần tấc lòng của "bà mẹ dân tộc" phải quặn thắt đớn đau!

Thật vậy, phát súng phản động đầu tiên mà cộng sản dùng là đàn áp tôn giáo để thể hiện "ý thức hệ Marxism" với lời dậy của Marx: "Tôn giáo là thuốc phiện của quần chúng". Cuộc đàn áp mang tính toàn diện từ Bắc chí Nam, ngay từ 1945 đến 1949 xảy ra hàng loạt các vụ giết tín đồ các giáo phái, đặc biệt là đạo Cao Ðài (ở Tây Ninh, Gia Ðịnh, Thủ Dầu Một, Biên Hoà, Bà Rịa, Long An) và đạo Hoà Hảo (ở Long Xuyên, Châu Ðốc, Rạch Giá, Bạc Liêu, Cần Thơ). Có vụ giết tập thể hàng trăm tín đồ Cao Ðài tại xã Phú Mỹ Hưng - Củ Chi. v.v...

Ở miền Bắc, chùa chiền - nơi di dưỡng tinh thần, đạo lý dân tộc từ ngàn đời để lại cũng bị tàn phá hoặc bỏ hoang đổ nát. Thiên Chúa Giáo, Tin lành thì bị đàn áp quyết liệt. Nhiều nhà thờ bị biến thành kho chứa thóc, nơi sinh hoạt đoàn,... Từ sau 1975 đến nay, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất cũng bị chung số phận ấy. Bao tín đồ của các giáo phái đã phải tự thiêu (thậm chí tự thiêu tập thể) nhằm phản tỉnh một chế độ bạo tàn.

Tôn giáo chính là cái nôi nuôi dưỡng đạo đức, lương tâm, tinh thần nhân bản, là một trong những điều kiện quyết định cấu thành nên nền văn hoá dân tộc, là miền tâm linh sâu thẳm của con người, là cái vĩnh viễn không thể nào thiếu đi được. Nhà văn Nguyễn Khải có viết một đoạn rất giản dị mà sâu sắc: "Chùa là cái Thiện của làng, tôi mời sư về trông nom, tối một hồi chuông, sáng một hồi chuông, thằng ăn cướp nghe chuông mãi cũng có lúc phải hồi tâm nghĩ lại. Có cơm để ăn, có phật để lễ, người ngợm lại khác ngay, lại hiền lành tử tế không đâu bằng (truyện ngắn "Người ở làng pháo"). Bykov, một nhà văn lớn của Liên Xô (cũ) cũng viết ”không thể có luân lý nếu không có đức tin".

Vậy đấy, cái tác dụng lớn lao của tôn giáo mà bất cứ một xã hội nào cũng cần đến là giá trị nền tảng. Chống lại tôn giáo chân chính là chống lại tâm linh nhân dân và chống lại nền tảng xã hội, khiến các vấn đề nhức nhối bùng phát khó cứu chữa tạo nên cuộc khủng hoảng trên nhiều mặt của đời sống xã hội. Do vậy, có phải Ðảng cộng sản Việt Nam ngay từ 1945 đã bộc lộ những yếu tố phản động hay không ?

Phát súng phản động thứ hai mà Cộng sản dùng là phát súng cải cách ruộng đất (1953-1954), nó đã giết hàng ngàn hàng vạn người vô tội. Bản thân lý luận đấu tranh giai cấp của Marx đã mang nhiều yếu tố lỗi thời, nếu không muốn nói là phản động. Cộng sản Việt Nam đã bê nguyên văn ý nghĩa mâu thuẫn đối kháng (giữa giai cấp công nhân và tư bản) áp vào Việt Nam thành mâu thuẫn đối kháng giữa vô sản và địa chủ phong kiến một cách triệt để. Than ôi! Cái "triệt để kiểu cộng sản" ấy mới phản động làm sao. Nó đã khiến nền luân lý VN đang hụt hẫng lại bị giày xéo, chà đạp thêm. Có thời điểm lịch sử nào, ở đất nước nào, dân tộc nào trên thế giới lại xảy ra những chuyện đau lòng như: Con tố cáo cha bóc lột, vợ tố cáo chồng bóc lột, con dâu tố cáo bố chồng hãm hiếp, giữa bàn dân thiên hạ ... với một thái độ phấn khích của những kẻ lập công, dù biết rằng cha mình, chồng mình sẽ bị trói vào cọc để cho những tên cộng sản cuồng bạo nhằm bắn ! ?

Thiệt hại không chỉ là số người bị giết hại. Nó còn xé nát truyền thống nhân văn cao cả của người Việt, nó còn phá hoại những giá trị đạo đức của Cha Ông. Tạo nên trạng thái xáo trộn lớn toàn xã hội miền Bắc.

Phát súng Phản động thứ 3 cộng sản nhắm vào cuộc chỉnh đốn tổ chức, nhân văn giai phẩm, hay nói cách khác đây là phát súng nhắm vào trí thức, văn nghệ sĩ. Tôn thờ ý tưởng "kiệt xuất" của Trần Phú: "Trí, Phú, Ðịa Hào, đào tận gốc, trốc tận rễ", và tôn thờ các trào lưu phản động của Mao Trạch Ðông, chính quyền cộng sản Lê Duẩn đã cực đoan tới mức "vô sản hoá tri thức", "diệt tri thức" nhằm làm "trong sạch hoá" đội ngũ lãnh đạo !. Sao lại phản động đến mức ấy ?? Gạt trí thức ra khỏi cương vị quản lý để những người chèo lái con thuyền đất nước hầu hết, là những kẻ vô học (theo đúng nghĩa đen) thì đến trẻ con cũng biết sẽ kìm hãm lớn đến tiến trình phát triển của dân tộc như thế nào? Khi những người tri thức, những văn nghệ sĩ bộc lộ những quan điểm của mình (thậm chí là quan điểm sáng tác) phê phán những sai trái của lãnh đạo đã bị cộng sản đàn áp và bỏ tù vô tội vạ làm triệt hại biết bao tiềm năng chất xám của nhân dân. Cái gọi là "Tính giai cấp" là một trong những lý luận phản động nhất, nó đã làm cho cộng sản đi từ hết chính sách phản động này đến chính sách phản động khác. Xin nêu thêm ví dụ, từ 1960 cộng sản đã thực hiện một chính sách phản động là đưa học sinh đi du học dựa vào thành phần lý lịch, không dựa vào thực lực của học sinh (vì thế mà tổng bí thư họ Nông mới được sang Liên Xô học). Hậu quả là, giờ đây số một người làm khoa học (được đào tạo ở các nước XHCN cũ) thực tài thì ít mà hư danh hư vị thì nhiều. Chính điều ấy đã kìm hãm nền giáo dục Việt Nam vô cùng lớn, đã thế một thời gian khá dài cộng sản đã bỏ rơi giáo dục. Tôi còn nhớ như in những năm 80, lương thầy giáo tằn tiện lắm chỉ nuôi đủ chính mình. Dân gian có câu cửa miệng "Chuột chạy cùng sào mới vào Sư phạm" nghĩa là những người dốt lắm tự thấy mình không đủ sức vào các trường khó khăn mới vào Sư phạm số những người giỏi có sự yêu mến và dũng cảm theo nghề thầy giáo quá ít ỏi, công chức hành chính nhìn vào giáo viên với một thái độ khinh miệt. Cho nên thật dễ hiểu vì sao giáo dục Việt Nam ngày nay lại khủng hoảng trầm trọng, là một vấn đề nhức nhối của toàn xã hội. Khủng hoảng từ nội dung đến phương pháp, từ số lượng đến chất lượng ... từ đó giáo dục không thể cung cấp đủ số nhân lực có trình độ đáp ứng được thị trường lao động chất lượng cao trong một xã hội công nghiệp văn minh. Trong khi đó thất nghiệp ồ ạt lại là gánh nặng cho nền kinh tế và toàn xã hội. Giáo dục cũng bất lực trước nền đạo đức xuống cấp của nước nhà. Có thể nói để giải quyết hậu quả của những chính sách phản động về giáo dục của cộng sản không phải tính bằng năm tháng mà phải tính bằng thế kỷ.

Phát súng phản động thứ tư là phát súng chiến tranh, cái được là sự thống nhất hai miền. Nhưng cái mất thì quá lớn lao. Liệu sự thống nhất có là cần thiết đến mức phải trả giá đắt đến thế không ? Hàng triệu người Việt hi sinh, hàng triệu người còn sống thì mang trên mình thương tích và di chứng chiến tranh, hàng triệu người dân Nam Việt hoảng sợ xuống thuyền bỏ trốn, biết bao sinh mạng đã đắm chìm vĩnh viễn xuống đại dương ? Bao phụ nữ, người mẹ Việt Nam đã bị hải tặc làm nhục trên đường lánh nạn, bao người sống sót đã phải khổ sở nơi đất khách quê người ?? Cho nên, chiến tranh đã đi qua gần 30 năm mà nỗi ám ảnh kinh hoàng vẫn còn đó. Ðể lại một vết thương lớn trong tâm hồn người Việt.

Thực ra, câu chuyện hết sức đơn giản: bà mẹ Việt có hai người con là miền Nam và miền Bắc và ngăn đôi mảnh đất cho mỗi người một mảnh. Anh miền Nam chơi với Mỹ, với tư bản còn anh miền Bắc chơi với Liên Xô, Trung Quốc, với các nước XHCN. Anh miền Bắc dùng vũ lực đuổi bạn của anh miền Nam và anh em của mình ra khỏi mảnh đất ấy. Thử hỏi nếu anh miền Nam cũng đem quân ra Hà Nội bắt anh miền Bắc không được chơi với Xtalin, với Mao Trạch Ðông thì sao nhỉ ?

Những người đã từng kinh qua chiến tranh có thể sẽ trách lớp trẻ là "vong ơn bội nghĩa" khi phê phán chiến tranh. Xin thưa, lớp trẻ mong các cụ hãy bình tâm nhìn nhận căn nguyên vấn đề một cách khách quan. Nếu cộng sản nỗ lực ngoại giao khôn khéo thì tôi tin rằng chiến tranh có thể được thay thế bằng một giải pháp hoà bình. Nhưng tiếc thay, chiến tranh lại là ý muốn của một số những cộng sản hăng máu đứng đầu là Lê Duẩn. (Bản thân Hồ Chí Minh tán thành giải pháp chiến tranh chính no' đã hạ bút ký, quyết định theo đường lối Khrusov trong Ðại hội 81 Ðảng cộng sản) lẽ ra sau những sai lầm của những chính sách phản động về tôn giáo, ruộng đất,... cộng sản phải hồi tỉnh những ngu muội của mình. Nhưng, dường như, những sai lầm là bất tận đối với cộng sản Việt Nam. Cuộc chiến tranh 20 năm (1955 đến 1975) đã bóc lột của người dân (chủ yếu là nông dân) những gì có được cuối cùng, với khẩu hiệu "tất cả vì miền Nam thân yêu", biến toàn bộ miền Bắc thành một "hậu phương lớn" phục vụ cho chiến tranh. Nền kinh tế vốn đã yếu càng trở nên kiệt quệ, đạo lý, nhân tâm, vốn đã bị giày xéo nay lại rơi vào nỗi sợ hãi trước gang tấc của số phận, điều này càng bộc lộ rõ khi cộng sản tiến hành chiến tranh ở Campuchia. Ðánh xong PolPot, hà cớ chi mà các ông cộng sản ở lại Campuchia (từ 12/1978 đến 1989) để cho mồ hôi nước mắt của nhân dân phải thêm giàn giụa khổ sở. Các ông định xâm chiếm Campuchia hay các ông định biến họ thành chư hầu? Nhân dân chúng tôi không cần những thứ ăn cắp ăn cướp của người khác, nó phản đạo lý tổ tiên. Ðánh xong PolPot cộng sản Việt Nam không về đã khiến thế giới cấm vận, quỹ tiền tệ thế giới và ngân hàng thế giới cũng cắt đứt những khoản vay để tái thiết. Kết hợp với chính sách ngu xuẩn là trưng thu tài sản của giai cấp tư sản người Hoa ở Sài Gòn và phân biệt đối xử thậm tệ với cộng đồng người Hoa ở Hà Nội (bắt đầu từ 1977) đã biến Trung Quốc trở thành đối kháng, đây là một trong những nguyên nhân chính đưa đến chiến tranh biên giới 1979.

Nhân dân lại thêm một chặng dài đắm chìm trong cảnh lầm than. Những năm 80, chính sách phản động "cấm chợ ngăn sông" gần như đã đưa nhân dân về thời kỳ đồ đá, nhân dân nuôi được con lợn cũng không được ăn, đóng gạch làm nhà cũng bị phá,... Trong khi thế giới đã đạt đến những thành tựu của hạt nhân, tên lửa vũ trụ, internet thì người Việt vẫn chui ra chui vào ngôi nhà mái lá tường đất lụp xụp. Cái ngu dốt của chính quyền đã làm nên sự mất ổn định liên tục của nền kinh tế và dẫn đến kết quả là nạn lạm phát phi mã (1985) có lúc giá cả tăng hơn 700% (bẩy trăm phần trăm) tạo nên một cuộc khủng hoảng kinh tế trầm trọng. Thông tin bưng bít tối đa người dân gần như không biết gì trên thế giới, quan chức thì quan liêu, nhũng nhiễu dân lành. Luật pháp bị xem nhẹ quá mức đã tạo nên một tình trạng hỗn loạn xã hội mà hậu quả thì thật khôn lường. Thử hỏi có chính quyền nào phản động hơn chính quyền cộng sản Việt Nam ?

Khi hệ thống CNXH sụp đổ, khi quỹ tiền tệ thế giới và ngân hàng thế giới tiếp tục gây sức ép, hệ thống chính trị khủng hoảng, nhân dân quá nghèo khổ, đã buộc cộng sản phải mở cửa để sửa chữa những sai lầm. Nhưng tiếc thay, đã hơn 10 năm mở cửa, hơn 15 năm "đổi mới" cộng sản Việt Nam vẫn bộc lộ những mặt phản động của mình. Về mặt quản lý, cộng sản đã giấu giếm Nhân Dân, tự ý cắt hàng trăm km2 đất biên giới và một phần lớn vùng biển Vịnh Bắc Bộ cho Trung Quốc (năm 1999 và năm 2000), gây nên một sự sửng sốt lớn trong lòng những người Yêu Nước. Về mặt đường lối, chính sách quốc nội, có quá nhiều những bất cập. Thành phần kinh tế tư nhân vẫn chưa thoát ra được hành lang pháp lý chật hẹp và sự phân biệt đối xử. Người dân chưa có tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do chính trị,... Ðó là những quyền thiêng liêng của con người. Ðó là động lực quan trọng đưa dân tộc đến với tiến bộ văn minh. Những người đấu tranh dân chủ đã không mệt mỏi, dũng cảm đòi giới cầm quyền phải trả lại những quyền lợi cơ bản ấy cho nhân dân. Vậy mà chính quyền cộng sản đã đàn áp, cô lập và tuyên truyền những người đấu tranh vì sự tiến bộ, vì tự do là phản động !!!

Trong khuôn khổ bài viết nhỏ này, tôi không thể nêu hết tính chất phản động của chính quyền cộng sản và những tính chất ấy đã ngăn cản tiến trình văn minh của dân tộc như thế nào. Tôi cho rằng, đó là cả một vấn đề tầm cỡ luận án tiến sĩ khoa học về lịch sử. Chúng ta cần phải tìm tòi thêm để trả về cho lịch sử tính chính xác vốn có, để rút kinh nghiệm cho những chính quyền sau này. Tuy nhiên tính chất phản động của chính quyền cộng sản Việt Nam đã rõ ràng, nhiệm vụ của lực lượng tiến bộ, của nhân dân là phải đập tan nó thay thế bằng một thể chế đa nguyên, biết tôn trọng con người, tôn trọng luật pháp và tôn trọng qui luật của lịch sử xã hội. Dân tộc Việt Nam rồi một ngày nào đó sẽ khẳng định được vị thế của mình trên trường quốc tế. Tôi luôn tin điều ấy !

Hà nội, Noel 24/12/2002
Tuệ Minh


http://www.ykien.net

0 Comments:

Post a Comment

<< Home